Mẩu Truyện Phật Giáo

Xây Dựng Pháp Lành

Tu là nhu yếu tất nhiên của mọi người muốn đời sống thăng hoa, hạnh phúc, phát triển từng ngày. Ví dụ một người có đời sống nghèo khó muốn có đời sống cao sang cũng là một loại tu; người thợ muốn trở thành một người điều hành một cơ sở cũng phải tu.  Từ một người thô tháo trong cách ăn cách nói, dần sửa những lỗi lầm sơ xuất để trở thành người khéo léo hơn cũng là tu.  Một người chồng cờ bạc, rượu chè trở thành một người chồng tốt với vợ con cũng là được gọi là tu.

Tu mang lợi ích đến cho tự thân ta, kế đến đời sống gia đình ta.  Tùy vào năng lực phát triển đời sống tâm linh, người tu có đời sống hạnh phúc, và truyền niềm hạnh phúc đến người chung quanh.  Hạnh phúc có được trên con đường tu tập ở chiều cạn là an lạc hạnh phúc trong đời thường, sâu hơn là thiện nghiệp một đời được tích lũy, nhờ đó khi trả hình hài, ra đi được thanh thản và sẽ sinh vào thiên giới. Tuy nhien, hạnh phúc tối thượng có được khi tu hành chính là thành đạt được giác ngộ.

Vậy chúng ta cần tu thế nào cho đúng?  Một trong những con đường tu tập được Đức Thế Tôn mở ra rất giản dị: hãy xây dựng những pháp lành ta có thể làm được, nỗ lực dụng công xả ly sự chấp trước hình hài năm uẩn, không chấp ngã!  Cao hơn nữa, hãy quán chiếu trong vô ngã của hình hài năm uẩn còn có năng lực không sinh không diệt!

Nếu thấm nhuần được lời dạy trên, chúng ta sẽ không mất nhiều thời gian để thành đạt được con đường an lạc. Hẳn nhiên, khi năng lực thiền tập dâng lên, chẳng những sự buông lung bị thiêu cháy mà ác pháp cũng triệt tiêu và vạn pháp lành liền thành tựu.

Thích Phước Tịnh

No comments yet.

Share Your Thought. Leave a Comment