Mẩu Truyện Phật Giáo

Xả Ly Ái

Năng lực của tâm thức luôn thôi thúc hướng ngoại. Xu hướng nầy thường đẩy mắt, tai, mũi, lưỡi hướng về dục rất mạnh. Nhưng may mắn thay thiên nhiên đã khiến cho con người đến một lứa tuổi, mắt kèm nhèm không thấy xa, tai lùng bùng nghe không rõ, khứu giác của mũi cũng giảm.  Mọi xúc chạm lùi dần lại từ bên trong để đằm thắm, tĩnh lặng lại như dòng sông đi vào biển.  Tâm an bình lại để thu thần đi dần vào cái chết. Nếu có một chút nhận thức con người dễ xả ly chấp trước và ái nhiễm về của cải, về tự thân để có thể ra đi một cách an bình.

Để xả ly dục, để giây phút cận tử được nhẹ nhàng ra đi, điều quan trọng phải xả ly ái.  Khi già, ái không còn đậu ở người hôn phối của mình nữa, lại đi dần xuống con, cháu.  Hạt mầm ái nặng và tinh tế vô cùng!  Chưa xả ly được ái, mà vẫn ái chấp thân là ta và mắc míu vào những gì dính dáng với ta, chắc hẳn đường dài tử sinh vẫn mênh mang không dứt.

Do vậy, người già thành tựu được pháp của người già là để tránh những hoạn hoạ, bất hạnh cho chính mình và để tạo niềm vui cho con cháu trước nỗi khổ tử biệt sẽ xẩy ra. Gần nhất, xả ly ái là sống thuận với thiên nhiên, xây dựng hạnh phúc cho chính mình và người thân mình.

Thích Phước Tịnh

No comments yet.

Share Your Thought. Leave a Comment