Mẩu Truyện Phật Giáo

Thí Nội Tài

Có một mẩu truyện viết về Tổ Bát Nhã Đa La và Bồ Đề Đạt Ma khi ngài còn là một vị hoàng tử.

Bồ Đề Đạt Ma xuất thân là một hoàng tử.  Vua Hương Chí có ba người con trai.  Bồ Đề Đạt Ma là hoàng tử  út và cũng là học trò của Tổ Bát Nhã Đa La, vị tổ thứ 28 từ sau khi Thế Tôn nhập Niết Bàn.  Một hôm, vua Hương Chí mời Tổ Bát Nhã Đa La đến để cúng dường trai tăng và dâng cho ngài một viên minh châu vô cùng đẹp.  Khi nhận viên minh châu, Tổ đưa viên minh châu lên và hỏi ba vị hoàng tử:  “Viên minh châu nầy có gì sánh bằng không?”   Hai hoàng tử anh trả lời tương tự:  “Thưa ngài, đây là của báu hoàng gia, không có một loại tài bảo nào trong nhân gian sánh bằng.  Nó có giá trị bằng một đất nước.”  Riêng Bồ Đề Đạt Ma thì thưa:  “Bạch Tổ, viên minh châu nầy quả thật vô cùng quí giá, có thể đánh đổi một quốc gia, nhưng nó không phải là của báu.  Nó chỉ là ngoại tài thôi.”   Tổ lại hỏi thêm:  “Thế nào là của báu?”  Bồ Đề Đạt Ma đáp:  “Nội tài mới là của báu.  Trí tuệ của con mới là của báu, chứ vật nầy tự nó không báu quí gì cả.  Nếu không có sự nhận biết của con, thì bản thân vật nầy chỉ là vô dụng”. 

Sau câu trả lời của Bồ Đề Đạt Ma, thì Tổ Bát Nhã Đa La biết đây là pháp khí; là một con người rất kỳ lạ, có thể nuôi dưỡng để trở thành một vị tổ.  Quả thật vậy, về sau Bồ Đề Đạt Ma được Tổ Bát Nhã Đa La truyền y bát để vào Trung Hoa hành đạo.

Nội tài thật sự quí hơn ngoại tài rất nhiều.  Vậy thì thí nội tài có khó hơn thí ngoại tài không?  Chỉ có bồ tát lịch kiếp tu hành mới có khả năng thí nội tài; nghĩa là bố thí một phần thân thể của mình, như mắt, tai, mũi, lưỡi.  Việc phát bố tát tâm, hành bố tát hạnh, bố thí một phần thân thể đối với ta thì cao vời quá; làm sao thực hiện được?  Nhìn gần, thì chúng ta ai cũng có khả năng thí nội tài; đó là sử dụng năng lực, trí tuệ và sức khỏe của mình để giúp đỡ người khác.  Tiền tài cho hoài thì cạn, nhưng năng lực càng hiến tặng thì càng thêm tăng trưởng.  Nội tài, như trái tim nhân hậu, như nhiệt tình giúp đỡ, là cái ta đang có.  Thí những điều đó, ta có tốn kém gì đâu?  Tấm lòng nhân hậu của ta, nếu càng cho thì lại càng đầy.  Khi trái tim ta tràn đầy phẩm chất từ bi, yêu thương nhân ái, nó chẳng những làm cho nhân cách ta cao quí, mà còn tạo từ trường cho những người cùng tâm thức đến gần với ta.  Hoàn cảnh sống của ta tự nhiên hoàn thiện hơn.  Phước lành của bố thí nội tài thì vô lượng.

Bố thí nội tài, do vậy, vô cùng quan trọng.

Thích Phước Tịnh

 

No comments yet.

Share Your Thought. Leave a Comment