Mẩu Truyện Phật Giáo

Thế Nào là Trẻ, Thế Nào là Già

Trong Tạp A Hàm có bài kinh tựa đề Túc Sĩ:

Lúc bấy giờ Đức Thế Tôn trú trong vườn Cấp Cô Độc, trong rừng cây Kỳ Đà, có một tôn giả tên là Ca Chiên Diên đang ở bờ A Ô Nê, thôn Ba La Na. Có một vị Bà La Môn rất lớn tuổi chống gậy tới thăm. Chư Tăng đang ở trong nhà ăn, tập trung để may y, vá y, đo vải. Do vì các thầy bận rộn công việc mà không dừng công việc lại để tiếp vị Bà La Môn. Vị Bà La Môn chống gậy đứng một hồi lâu, nói: Các thầy học theo giáo pháp Đức Thế Tôn kính bậc trưởng thượng, thế sao tôi là người trưởng thượng tuổi già tóc bạc da nhăn, tay nương gậy đến đây mà các thầy không kính trọng như bậc tôn túc?

Ngài Ca Chiên Diên nói rằng: “Pháp chế của Như Lai chia làm hai loại: có người già nhưng thành tựu pháp trẻ, lại có những người trẻ thành tựu pháp già. Cho nên đối với pháp chế của Đức Thế Tôn dạy, chúng tôi luôn cung kính các bậc tôn túc, các bậc trưởng thượng, các bậc đạo cao đức hạnh, dù bậc đó tóc có thể còn xanh, da mặt còn thẳng. Thế nhưng người tóc đã bạc, mặt đã nhăn đi đứng lụm cụm, mà chỉ thành tựu pháp trẻ thì người đó chưa phải là bậc trưởng thượng, chưa phải là bậc túc sĩ, bậc tôn túc nên tôi chưa kính trọng. Pháp chế Như Lai không kính trọng người già thành tựu pháp trẻ, chỉ kính trọng những người trẻ thành tựu pháp già, hoặc già và thành tựu pháp già”.

Đây là một bài kinh hay, dạy cho thấy thế nào là trẻ, thế nào là già. Đức Thế Tôn chia làm hai pháp: pháp thiếu niên và pháp tôn túc.  Đối với người đã già, tóc bạc, tay chống gậy, đi đứng lụm cụm, tuổi 100 hoặc 120, thế nhưng năm phẩm chất của dục không được nhận thức, không được loại trừ, vẫn còn chạy theo năm thứ dục nên gọi là người già thành tựu pháp thiếu niên. Đối với người trẻ, tóc còn đen nhánh, sức khoẻ còn rạt rào, nhưng đối với năm món dục đã xả ly thì gọi là trẻ nhưng thành tựu pháp tôn túc.

Thích Phước Tịnh

No comments yet.

Share Your Thought. Leave a Comment