Mẩu Truyện Phật Giáo

ĐÓNG GÓP VÀO DÒNG CHẢY CỦA ĐẠO PHẬT

Thời Phật giáo từ Ấn độ truyền sang Trung Hoa, đầu tiên hết, các sư vẫn ôm bát đi khất thực. Câu ‘Nhất nhựt bất tác, nhất nhựt bất thực’ sinh ra từ văn hoá Trung Hoa khiến cácTăng sĩ Ấn độ phải chuyển mình để có thể hội nhập vào xã hội mới.Từ sinh hoạt du cư, ôm bát đi xin, các sư Ấn thay đổi thành sinh hoạt định cư, dỡ đất trồngtrọt, sống đời sống nông nghiệp. Ngay cả việc quấn y sắc thái Ấn độ, các sư cũng chuyển thành áo tràng để hội nhập với sắc thái Trung Hoa.Đến kiến trúc của tự viện, các sư không xây dựng theo kiến trúc Ấn Độ mà chuyển thành nét kiến trúc cung đình của Trung Hoa.

Dần dần, đạo Phật từ Ấn độ qua Trung Hoa chuyển mình hoàn toàn từ kiến trúc, nếp sống tăng già, sinh hoạt tu tập, ngay cả trong lễ nghi tụng tán, tất cả đều dùng bằng tiếng Trung Hoa, mang hương vị văn hóa Trung hoa không dùng tiếng Sankrit hay Pali nữa. Kinh văn của hai dòng văn học Tiểu thừa và Đại thừa cũng được dịch sang tiếng Trung Hoa, đây là sự đóng góp lớn lao nhất của Đạo Phật đối với đất nước này. Thật vậy, số lượng Kinh sách Phật giáo đã trở thành nền văn hiến mà Trung Hoa bây giờ rất tự hào. Các vị sư Ấn độ đã làm tất cả những thay đổi ấyđể mang đạo Phật đến với người Trung Hoa, giúp đạo Phật tồn tại trên đất nước Trung Hoa suốt nhiều nghìn năm.

Thế rồi đạo Phật từ Trung Hoa được truyền sang đất Đại Việtcủa chúng ta.  Ban đầu chúng ta học pháptừ các thiền sư Trung Hoa nhưng đến thế hệ thứ hai, thứ ba chúng ta đã chuyển mình thành Phật giáo Việt Nam.Công của vua Trần Nhân Tông, tức Điều Ngự Giác Hoàng chuyển bốn dòng Thiền thành một dòng tu chính của Phật giáo Việt Nam, mang tên Trúc Lâm mà hôm nay chúng ta thừa hưởng.  Người dân Việt lập lại dòng sử của nhân loại, nghĩa là thay đổi nếp sống Tăng già, sinh hoạt tu tập, kiến trúc, lễ nghi, tụng tán, tất cả đều mang sắc thái văn hoá Việt Nam.

Và giờ đây, Phật giáo Việt Nam có mặt trên đất nước Hoa Kỳ.  Nếu giữ nguyên nét sinh hoạt của Phật giáo Việt Nam trên đất Mỹ, chúng ta không thể hội nhập và tồn tại trên đất nước Hoa Kỳ.  Nếu giữ kiến trúc truyền thống chùa Việt Nam có mái cong rồng phượng, nội điện thờ tự hình tượng sắc màu lòe lẹt sặc sỡ sẽ làm người Mỹ dị ứng, họ đến một lần không trở lại.  Tại sao chúng ta không thông minh xây dựng theo mô hình kiến trúc mang biểu tượng của văn hoá Hoa Kỳ vì đó là niềm tự hào của người Mỹ, dễ mời gọi người Mỹ đến với Phật giáo hơn?  Đó là phần hình thức bên ngoài.

Phần nội dung bên trong quan trọng hơn. Con em của chúng ta thuộc thế hệ thứ hai, thứ ba cũng đã thành người Hoa Kỳ. Do vậy giáo lý của Phật phải đáp ứng được nhu yếu tu tập của con người trên đất nước Hoa Kỳ mới mong Phật giáo sống còn nơi đây.  Nếu vẫn giữ nét tụng niệm tiếng Hán việt của truyền thống Phật giáo Việt nam, nghi lễ, giảng dạy giáo lý, hoặc duy trì  sinh hoạt y hệt như ở Việt Nam, chúng ta chỉ cung cấp được sinh hoạt tín ngưỡng. Thế nên khi giới thiệu đạo Phật đến người Mỹ sẽ nói rằng :‘Phật giáo hả? Tôi biết quá rồi.  Đó là một đạo tụng kinh, không nội dung chi cả.’

Do vậy nếu thương đạo Phật, những Tăng sĩ trẻ phải có những sinh hoạt ít nhiều đổi thay để cập nhật được vào xã hội Hoa Kỳ. Đầu tiên hết nên sử dụng nguồn lực trẻ trung để mời gọi được thế hệ trẻ đến gần với đạo Phật. Điều cần thiết nữa là phải thay đổi cách tụng niệm, nên tụng những bài kinh ngắn như bài Kinh Phước Đức, có thể ứng dụng vào sự thực tập ngay trong đời sống hằng ngày. Kế đến nên sử dụng những bài tụng tiếng Anh để thế hệ trẻ có thể hiểu khi tụng niệm. Cuối cùng, những trung tâm Phật giáo Việt Nam ở Hoa Kỳ nên mở nhiều sinh hoạt như võ thuật, yoga, tiếng Việt v.v..  Với những sinh hoạt mở rộng này, chúng ta dạy được cho con em của người Mỹ và nhân sự là người Mỹ được tuyển vào để dạy cũng có thể là người không phải Phật tử, gián tiếp làm việc cho Tam Bảo.

Đối với Phật tử trung niên ở Hoa Kỳ, đến chùa học Phật pháp, về nhà phải áp dụng được những điều đã học vào sinh hoạt thường ngày để tạo hạnh phúc cho bản thân, thiếtlập được sự truyền thông giữa mình với người thân và con cái mình. Rất nhiều trường hợp hai thế hệ ở chung một nhà nhưng xa lạ như người dưng. Là Phật tử bao năm, nếu để gia đình bất hạnh thì đã phản bội với giáo lý đạo Phật.

Kết luận ở đây là Phật tử xuất gia và tại gia gốc Việt đang sống ở Hoa Kỳ phải lập lại dòng sử của tiền nhân, nghĩa là thay đổi nếp sống Tăng già, sinh hoạt tu tập, kiến trúc, lễ nghi, tụng tán, tất cả đều phải chuyển dần thành sắc thái văn hoá Hoa Kỳ để hội nhập vào xã hội Hoa Kỳ. Làm được vậy là làm Phật giáo hưng thịnh hiện đời nên bản thân mình hưởng nhiều lợi ích vì phát triển được năng lực tu học.Trong tương lai, khi ta biến mất trong đời này, rồi sinh trở lại trong đời kế, bản thân sẽ được tiếp tục thừa hưởng công trình làm hưng thịnh Phật giáo đã được mình đóng góp.

Đừng lùi bước trong công trình đóng góp vào dòng chảy phát triển lịch sử của nhân loại, giúp Phật giáo chuyển mình hội nhập vào xã hội Hoa Kỳ!

Thích Phước Tịnh

Phiên tả dựa vào pháp thoại tại Chùa Trúc Lâm, 2018

Xem thêm:

HT Thích Phước Tịnh ban Pháp Thoại tại Chùa Trúc Lâm, IL (P1)

Posted by Chùa Trúc Lâm on Saturday, August 4, 2018

Đọc thêm :

https://www.facebook.com/notes/for-h%C3%B2a-th%C6%B0%E1%BB%A3ng-th%C3%ADch-ph%C6%B0%E1%BB%9Bc-t%E1%BB%8Bnh/%C4%91%C3%B3ng-g%C3%B3p-v%C3%A0o-d%C3%B2nkxMDgzNDQxMTE4NDI1/g-ch%E1%BA%A3y-c%E1%BB%A7a-%C4%91%E1%BA%A1o-ph%E1%BA%ADt/2059249740772236/
No comments yet.

Share Your Thought. Leave a Comment