Mẩu Truyện Phật Giáo

Đăng Bảo Đài Sơn

Vua Trần Nhân Tông, còn được gọi là “Điều Ngự Giác Hoàng”, là vị tổ đầu tiên của Thiền Trúc Lâm Yên Tử.  Ông sinh năm 1258 và mất năm 1308, là người anh hùng lớn của đất nuớc Đại Việt.  Ông từng cầm quân đánh thắng giặc Nguyên xâm lăng đất nuớc Đại Việt vào năm 1285 và năm 1288.  Sau khi chặn đứng được vó ngựa của quân Mông Cổ, ông đi tu và trở thành vị thiền tổ đầu tiên của  truyền thống Thiền Trúc Lâm Yên Tử.

Trần Nhân Tông sáng tác rất nhiều bài thơ Thiền, trong đó có bài thơ mang tên Lên Núi Bảo Đài (Đăng Bảo Đài Sơn).

ÂM:

ĐĂNG BẢO ĐÀI SƠN

Địa tịch đài du cổ,

Thời lai xuân vị thâm.

Vân sơn tương viễn cận,

Hoa kính bán tình âm.

Vạn sự thủy lưu thủy,

Bách niên tâm ngữ tâm.

Ỷ lan hoành ngọc địch,

Minh nguyệt mãn hung khâm.

***

DỊCH:

LÊN NÚI BẢO ĐÀI

 

Đất vắng đài thêm cổ,

Ngày qua xuân chửa nồng.

Gần xa mây núi ngất,

Nắng rợp ngõ hoa thông.

Muôn việc nước trôi nước,

Trăm năm lòng nhủ lòng.

Tựa lan, nâng ống sáo,

Đầy ngực ánh trăng lồng.

(Ngô Tất Tố dịch)

Chúng ta không cần đợi đến ban đêm mới ra nhìn trời và để trăng tràn đầy lồng ngực. Ánh trăng đó vẫn luôn mênh mông trong trái tim mình. Thật vậy, khi lòng tràn đầy buồn, giận, lo âu v.vv.. không gian của tâm thức liền chật chội, ngột ngạt, chúng ta không thở được.  Ngược lại, khi trái tim không nặng phiền muộn lo âu, hay bất an, hờn giận, không gian lòng của chúng ta mênh mông và thênh thang.

Vì thế, từng phút từng giây, hãy làm trái tim mình tràn đầy ánh trăng!

Thích Phước Tịnh

 

No comments yet.

Share Your Thought. Leave a Comment