Mẩu Truyện Phật Giáo

BẰNG HỮU

BẰNG HỮU

“Học đạo không bằng hữu
Không có được bạn lành
Thà một mình tu tập
Chẳng kết bạn kẻ ngu.”

– Thích Phước Tịnh dịch từ kinh Pháp Cú trong Hán tạng


Nhu cầu có bằng hữu

Không một đời sống nào có thể độc lập mà tồn tại!

Thật vậy, đời sống của chúng ta liên hệ với bao người chung quanh để tồn tại.

Một ai đã nhận sự yểm trợ của người thân chung quanh mà nói rằng: “Tôi sống giữa trần đời không cần ai!”, đó là người sống vị kỷ, vô đạo đức. Nói cách khác, chúng ta luôn cần bằng hữu!

Trong cuộc sống gia đình, chúng ta cần bằng hữu, đó chính là cha mẹ và người thân. Từ bé chúng ta đã nương tựa mẹ cha và người thân để tồn tại. Đến tuổi thành niên, chúng ta có vài mươi năm tạm gọi là tự lập, tự kiếm ăn. Nhưng đến tuổi già, chúng ta lại phải nhờ người thân chăm sóc khi ta ốm đau.

Trong cuộc sống đạo, chúng ta cũng cần bằng hữu – còn được gọi “thiện tri thức.

Có hai loại “thiện tri thức” (1) ở tầm thấp: là người biết Phật pháp, có năng lực tu tập, có phạm hạnh, có thể hướng dẫn ta bớt tham, sân, si; (2) ở tầm cao, là những thầy lớn và những vị bồ tát tái lai, có tâm hồn tràn đầy bi mẫn và trí tuệ, mở đường cho ta thấy đạo, đẩy ta đi vào đường đạo, khơi nguồn mở lối cho ta tu tập và chứng nghiệm

Lại có loại “thiện tri thức nghịch hạnh”. Đây là loại bằng hữu, trong đời thường, họ cư xử nhạt nhẽo, không vồn vã nhưng những lúc ta lâm vào tình trạng khó khăn như mất cửa nhà, mất người thân, họ liền có mặt. Trong đạo, loại bằng hữu này có thể hành xử với ta không dịu dàng, lạnh lùng, có khi tàn ác, nhưng chính họ giúp chúng ta có bản lĩnh và sức mạnh tâm linh. Họ trui rèn ta để có thể chịu đựng nhiều khó khăn, tự trưởng thành trên đôi chân. Phải có đủ trí tuệ và đại từ bi mới làm “thiện trị thức nghịch hạnh” cho người khác được.

Sức mạnh của bằng hữu

Bằng hữu trong tăng thân có sức mạnh rất lớn và họ nuôi dưỡng chúng ta qua ba cách: lời dạy, phẩm hạnh, và từ tâm của họ.

(1) Bằng lời dạy – qua ngôn từ và tất cả động thái khi họ đi đứng, làm việc v.v… họ biến ngôn ngữ và hành động lành thiện của họ thành dưỡng chất nuôi dưỡng đời sống của ta.

(2) Bằng phẩm hạnh – qua bản tính ôn hoà trong lời nói và những việc làm dễ thương, họ huân ướp phẩm chất chân thiện mỹ vào ta, giúp những thói hư tật xấu của ta bị trung hoà hay bị đào thải.

(3) Bằng từ tâm – với trái tim nhân hậu, nhờ tu tập pháp từ bi quán, họ tạo thành vùng năng lượng lành làm tràn dậy sự hưng phấn đến ta. Sự có mặt của họ không cần khoe mẻ vẫn làm mát cả một tập thể đang sinh hoạt.

Không phải lúc nào trong tăng thân cũng chỉ có thiện hữu. Khi gặp phải ác hữu có những lời dạy không giúp phát triển đời sống tâm linh, có những cử chỉ thể hiện tập khí xấu không có phẩm hạnh, hoặc hành xử đầy phẫn nộ, không có từ tâm, chúng ta vẫn học được từ họ: học tránh không phạm những sai lầm mà họ đã phạm.

Trong trường hợp không tìm được thiện hữu để kết hợp tu tập, chúng ta hãy tu tập để trở thành thiện hữu của người khác. Khi bản thân đã có phẩm hạnh và từ tâm, hãy liệng mình vào một tập thể xấu để giúp những ác hữu trong tập thể ấy trở thành thiện hữu của nhau.

Kết luận

Hãy tự mình nâng cao phẩm chất mình để làm bạn lành cho người khác. Khi chúng ta lành thiện, chắc chắn người thân quanh ta sẽ trở thành người lành thiện. Khi chúng ta lành thiện, các thiện tri thức sẽ đến với ta do vì chỉ những người cùng cung bậc mới song hành cùng đi.

Hãy dành nhiều thì giờ hơn cho chính mình nếu sức tu mình còn yếu, không thể chấp nhận được ác hữu. Khi có sự tĩnh lặng độc cư nhất định cho công phu thiền toạ, đọc nghe kinh văn, con đường thực tập của chúng ta sẽ ngày càng sâu sắc.

Hãy trân quý đời sống từng ngày, đừng lao xao với bằng hữu phố phường mà quên lãng việc tu tập.

Thích Phước Tịnh

Phiên tả dựa pháp thoại “Kết Một Tràng Hoa”- Học Hỏi Và Tu Tập 09

No comments yet.

Share Your Thought. Leave a Comment