Mẩu Truyện Phật Giáo

BÀ LÃO VÀ CON ĐÒ

BÀ LÃO VÀ CON ĐÒ

Trên dòng sông vắng, bà lão lái đò thấy tâm não phiền giết mọi bình yên

Bà bước lên đò, dòng nước cuốn trôi cả đò lẫn người cuồng lưu lạc lối

Trên dòng sông vắng, bà lão lên bờ bước ra khỏi đò thoát mọi sầu lo

Bà nhìn nước trôi con đò chấp chới, thấy mình bình yên, tâm bà nhẹ tênh

Bên bờ sông vắng, bà lão mỉm cười, thấy bao nỗi buồn theo đò ra khơi

Khi trói tâm người vào phiền não trôi, mê lầm rối bời vọng tâm u tối

Khi là Cái Biết, tâm đứng bên ngoài, thấy vui thấy buồn sẽ tự tàn phai

Phật tâm thảnh thơi, rạng ngời mãi mãi, tâm người lặng yên, niết bàn kề bên

Chân Tâm là Cái Biết sáng soi màn vô minh

Chân Tâm là Tánh Giác bắc qua bờ tử sinh

No comments yet.

Share Your Thought. Leave a Comment