Mẩu Truyện Phật Giáo

Truyện Hai Thầy Trò Ông Đồ

Một buổi chiều trời xuân gió mát, hai thầy trò ông đồ đi qua làng kế bên để bày hàng thư pháp, mong ước đem lại chút hương vị ngày xuân đến dân làng. Khi đi ngang qua cánh đồng xanh tươi trăm hoa đang đua nhau khoe sắc, thầy hỏi trò:

– Con có biết ở giữa bầu trời và đất là gì không?

Trò suy nghĩ: “Giữa trời và đất nào có đất nước gió lửa, núi rừng phì nhiêu. Phong cảnh quyến rũ. Mở mắt là thấy được mọi sự sống bên ngoài lôi cuốn. Xuân về Ong bướm lượn quanh những đoá hoa mới vừa chớm nở chào đón ánh mai vui tươi sắp tới. Xuân qua hè đến, mang lại những tia nắng ấm áp đến mọi noi. Rồi mùa thu về, nào là mấy chú Nai vàng đùa giỡn trên thảm cỏ lá màu nâu của mùa thu lá rụng. Thấm thoát rồi mùa đông lại đến. Mùa đông đem lại một vẻ đẹp riêng của nó. Những cơn mưa tươi mát rơi thấm lòng đất. Những cơn mưa tuyết phủ kín từng dải núi cao hùng vĩ. Bốn mùa đến đi mang lại vẻ đẹp riêng của mình. Tạo dựng những ký ức đẹp của chúng đến khắp nơi.

Nghĩ lại câu hỏi của thầy, anh học trò chưa biết phải nên trả lời thế nào vì mọi thứ điều ở giữa
trời và đất.

Nhưng mà thầy đã hỏi thì anh phải ráng trả lời.

Trò: Dạ thưa thầy, con nghĩ là gió mây núi rừng.

Thầy cười và nói: con trả lời cũng đúng mà chưa chính xác lắm.

Trò: Con nghĩ tất cả mọi thứ trên quả hành tinh màu xanh của chúng ta điều ở giữa trời và đất.

Thầy: Nếu con suy nghĩ kỹ lại câu hỏi của thầy với tâm nhẹ nhàng và đơn giản, con sẽ tìm thấy câu trả lời.

Anh học trò suy đi nghĩ lại từng chữ một, trong câu hỏi của thầy. Với cái tâm đơn giản, cuối cùng anh ta lảnh ngộ được câu trả lời. Mừng rỡ, anh thưa thầy.

Trò: Dạ thưa thầy, có phải giữa trời và đất là chữ “và” không thầy?

Thầy mỉm cười và nói : Đúng rồi! Đó là chữ “và”.

Qua câu chuyện vui này, chúng ta thấy để trả lời cho một câu hỏi rất đơn giản, tâm trí bình thường của chúng ta có thể dệt ra một chuỗi hình ảnh dài lê thê. Giống như anh học trò vậy, câu trả lời đầu tiên của anh gồm nào là sông núi gió mây, rồi bốn mùa đến đi quanh quẩn. Tất cả đều do vì mắt mình luôn luôn mở và bị vướng vào những sắc màu bên ngoài. Thật vậy, mắt ta như một đưa bé thơ, luôn thích thú và cố tâm tìm hiểu vào những sắc màu rực rỡ bên ngoài.  Tâm ta cũng vậy, rong rủi, ham chơi, rồi vướng vào những thói hư tật xấu.

Hiểu được như vậy, ta không nên để tâm rong rủi để tránh mang lại phiền muộn về sau.  Nói như thế mình không có nghĩa chúng ta không được phép thưởng thức vẻ đẹp muôn màu bên ngoài. Làm như vậy là hoang phí những cảnh vật đầy nhựa sống do đất trời ban tặng. Chỉ cần thưởng thức cảnh vật với một tâm giản dị và nhận ra bản năng thực tại của chúng không thêm bớt gì.  Làm được vậy, chúng ta sẽ thấy cái lành, cái thực, và cái đẹp hiện hữu của tự thân vạn vật quanh ta.

Thân Luân | April , 2014

 

No comments yet.

Share Your Thought. Leave a Comment